Hà Nội, một ngày chớm đông.

Hà Nội sắp vào đông rồi, cậu có cảm nhận được không?

6 giờ sáng, chuông báo thức kêu. Ngoài cửa sổ mưa rả rích, không gian se lạnh và âm u. Mình rúc sâu hơn vào tấm chăn mỏng, tiếc nuối níu kéo giấc ngủ thêm một chút, một chút xíu nữa.

Và đó là cách mình cảm nhận được mùa đông Hà Nội đang về rất gần rồi.

Có lẽ so với mùa hè nóng nực và oi ả, thường thì người ta sẽ thích mùa đông hơn. Nhưng với mình, một người coi mùa đông là chân ái, cái sự se lạnh báo hiệu này thực sự khiến trái tim mình rung rinh vì vui sướng. :))

Mình vẫn còn nhớ như in hình ảnh của mình một sáng tháng Mười vài năm trước, thức dậy và cảm nhận nhiệt độ trong phòng đã thay đổi, háo hức mặc một chiếc hoodie to sụ, chạy ra ban công, hít một hơi thật sâu, tận hưởng làn gió lạnh phả vào mặt, sung sướng reo lên: “Yayy! Mùa của mình đến rồi!”

Mình ưu ái gọi mùa đông như thế đấy. Hà Nội trong một năm có 4 mùa: Xuân, Hạ, Thu, và “mùa của mình”.

Có lẽ một phần là vì mình được sinh ra vào cuối tháng Mười, khi mình chào đời, thế giới đã chào đón mình bằng tiết trời se lạnh này chăng?
Mình luôn nghĩ rằng thế giới đã, đang, và sẽ yêu thương mình bằng những cách tinh tế như thế đấy.

Mùa đông Hà Nội đem lại cho mình nguồn năng lượng và sự tích cực rất lạ kì. Mặc dù mình không giỏi chịu lạnh, nhưng mình lại yêu cái cảm giác được mặc áo trong áo ngoài, quấn một chiếc khăn len to sụ, xoa tay xuýt xoa, hoặc nhảy tưng tưng để cố làm ấm cơ thể trong một ngày đông rét buốt. Thế đấy, cả năm mình có thể lù đù, chậm chạp, nhưng khi mùa đông đến, mình lại có năng lượng nhảy tưng tưng lên, và xuýt xoa nói không ngừng về việc hôm nay lạnh như thế nào. Mình lải nhải nhiều về sự rét, nhưng thực chất, đó lại là cách mình thể hiện niềm vui vì gió mùa đã về.

Mùa của mình mà!

Mùa đông cũng đem lại cho mình vô vàn cảm hứng. Cảm giác như khi nhiệt độ xuống thấp, gió mùa ì ào thổi ngoài cửa sổ, nhịp sống của cả thành phố dường như chậm lại, hình như Hà Nội cũng bước vào thời kì ngủ đông, mọi thứ đều chậm rãi, bình lặng, và cô đơn.
Bởi vì lạnh lẽo và cô đơn, nên dường như người ta có nhu cầu yêu thương và thể hiện yêu thương nhiều hơn vào mùa đông thì phải, như lời của bài hát của Emily – “Mùa đông là quá lạnh để có thể xa nhau” nhỉ. :)) Không chỉ là tình yêu đôi lứa, mà là tình cảm gia đình, bạn bè, tình người, và tình yêu thương dành cho chính bản thân mình, tất cả đều trở nên ấm áp hơn khi tiết trời trở lạnh. Cái mood lãng đãng của thời tiết cũng tạo cho con người ta cảm xúc để nghĩ ngợi, chiêm nghiệm nhiều hơn, mình gọi đó là sự “buồn lãng mạn” mà chỉ có mùa đông mới đem lại được.

Một điều duyên dáng nữa của mùa đông Hà Nội, đó là không phải ngày nào cũng rét, và sự rét cũng không kéo dài. Nó khiến người ta thòm thèm, tiếc nuối, khiến người ta phải trân trọng từng chút một sự hiện diện của nó, bởi chớp mắt một cái thôi, từng đợt không khí lạnh ngắn ngủi đi qua, và trước khi cậu kịp nhận ra, gió mùa đã không về nữa, vèo một cái, là đến mùa nồm, rồi mùa hè… /_\ Không như những nước ôn đới và hàn đới, mùa đông ở xứ nhiệt đới gió mùa như một thứ “đặc sản” mà người ta phải chờ đợi và nâng niu như thế đấy.

Mùa đông đối với mình luôn đẹp, kể cả khi mình có một người nắm tay, hay khi chỉ có một mình. Những ngày được ngồi sau xe người yêu, ôm người ta thật chặt và cảm thấy ấm áp từ trong tim, mặc kệ gió mùa thổi qua lạnh buốt, Hà Nội khi ấy hiện lên lung linh và mơ mộng, trong mắt của những người có tình. Hay những ngày một mình tự lái xe, rong ruổi qua những con phố tấp nập, miên man nghĩ ngợi về bản thân, về tương lai, Hà Nội lại mang một dáng vẻ khác, tĩnh lặng, yên bình, và nhuốm màu tự sự. Nhưng dù là hình ảnh nào, thì mình vẫn luôn yêu cái cảm giác lái xe trong một ngày trời trở gió, hít một hơi thật sâu để cảm nhận cái lạnh căng tràn lồng ngực, táp vào đâu đó mua một cốc trà sữa nóng, một cuốn sách hay, háo hức nghĩ tới cảm giác về nhà cuộn tròn trong chăn, nghe một khúc ballad và đắm chìm vào thế giới riêng của mình.

Mùa đông năm nay, mình sẽ tiếp tục tận hưởng nó một mình. Nhưng mình vẫn háo hức, háo hức chờ gió mùa gõ cửa, bởi mình yêu mùa đông không phải vì ai khác, mà vì đó là “mùa của mình.”

Những ngày Hà Nội trở gió, lòng mình vui phơi phới.

Còn cậu thì sao?
Dạo này, cậu có vui không?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s